Mỗi món ăn là một câu chuyện, mỗi hương vị là cả trời ký ức

thực đơn

Ai rồi cũng có hơn một trạm dừng chân nhưng chỉ có duy nhất một nơi để trở về và hoài niệm. Đó là Quê, nơi mình được sinh ra và khắc khoải nhất trong hành trình trở thành người lớn! Chúng ta chẳng thể nào quên những món ăn Má nấu, những bó rau hay củ quả được Ba chăm bón tỉ mẩn trong khoảng vườn nhỏ xinh hay những bữa ăn đơn giản nhưng chan chứa cái tình.

Chào buổi sáng

Sáng nay thức dậy, thấy mình nhẹ tênh như chiếc lá và trong trẻo tựa nắng vàng. Cảm giác êm đềm ấy lan toả trong mùi khói bếp thơm nồng và những món điểm tâm nóng hổi. Không phải là những gì cầu kỳ, chỉ là chút vị thanh lành và sự tĩnh tại, đủ để gói ghém một khởi đầu trọn vẹn trước khi ngày mới thực sự rộn ràng.

Mở đầu câu chuyện

Nhà có mấy cô chú ghé thăm với mấy đứa bạn ở quê chơi từ nhỏ, hông biết đãi gì nên phụ Má làm mấy món ăn sáng cho xôm. Rau thơm ở vườn Ba hái dzô để ăn kèm bún Huế cay nồng, còn rổ cải xanh Má bảo phải cuốn chả giò Tam Quê mới đúng điệu. Nhỏ Út thì nằng nặc đòi dĩa cơm tấm vì nó thèm cái vị chả nấm Má làm mà phải là gạo tấm thơm dẻo mới chịu à nghen.

Đánh thức vị giác

Đánh thức vị giác bằng những thức quà lành của vườn nhà. Từng bó rau xanh mướt được chăm bẵm từ đôi tay rám nắng, chịu thương chịu khó của người nông dân. Lớn lên từ hạt mầm bé xíu, mỗi ngọn rau kể câu chuyện về sự cần mẫn. Tụi mình dọn ra dĩa rau tươi rói, gói ghém trọn vẹn sức sống nguyên sơ của đất trời.

Về nhà ăn cơm

Cơm nhà đơn giản lắm. Chỉ cần dĩa rau luộc chấm kho quẹt sền sệt, tô canh chua lá é thơm lừng hay những ngày mưa được húp chén canh rau mồng tơi ngọt mát để giải cảm. Cả nhà quây quần, vừa ăn vừa hít hà, cười nói rôm rả vậy mà hạnh phúc lạ lùng. Mâm cơm nhờ vậy mà tròn đầy hơn, trọn vẹn hơn.

Mâm cơm gia đình

Chỉ cần vài dĩa rau tươi luộc chấm cùng Kho quẹt Ba làm, tô canh chua lá é thơm phức của Má lượm lặt ngoài vườn, hay mùa mưa sẽ được thưởng thức tô canh rau mùng bát mát lành “bá cháy” mà còn giải cảm. Ăn thật ngon, cả nhà hít hà cùng nhau, cười khoái chí mà hạnh phúc! Mâm cơm gia đình trọn vẹn đôi phần.

Sum vầy

Thương nhất là lúc ngồi lại bên nhau, cả nhà xì xụp bên nồi lẩu đang sôi sùng sục. Nước dùng đậm đà, chua thanh vị mẻ, nhúng kèm mớ rau tập tàng Ba hái ngoài vườn. Vừa ăn, vừa hít hà xuýt xoa toát mồ hôi, ngước lên nhìn nhau cười tít mắt là biết nồi lẩu nó “đã” tới cỡ nào rồi ha!

Quê lên phố

Tụi mình đem chút “hồn quê” khoác lên “áo phố”. Vẫn là nguyên liệu thân thuộc nhưng được biến tấu đầy ngẫu hứng như spaghetti pesto hay tảo xoắn Chile sốt vang… Món ăn vừa lạ vừa quen để chiều lòng những người con xa xứ và cả những vị khách phương xa. Đã trót mê ẩm thực Việt rồi, sao nỡ chối từ những sáng tạo thú vị này phải hông?

Đã ăn thì ăn cho đã

Ahh! má zề

Hồi nhỏ, vui nhất là cái khoảnh khắc đợi Má đi chợ dzề, cứ chạy ra chạy vô ngóng ngay cửa. Chỉ chờ thấy bóng dáng quen thuộc là mừng húm vì biết thế nào cũng có bịch đá me mát lạnh hay cây kem chuối đậu phộng béo ngậy mà tối qua đã thủ thỉ dặn dò. Giờ lớn rồi, nhiều khi thèm cái cảm giác được mè nheo, được vòi vĩnh quà bánh với Má y hệt như ngày xưa ơi là xưa.

Giọt lành

Gột rửa hết bộn bề bằng những thức uống chữa lành nghen. Từ ly trà thảo mộc mát rượi đến ly nước ép bừng sáng buổi chiều, mỗi ngụm là một bước quay về cân bằng, vừa nuôi dưỡng thân thể vừa vỗ về tâm trí an yên.

đón nắng sớm

thân an lành

thưởng trăng

Gọi Tụi Mình

Tìm Bàn Nghen

0